Mẹ con mình phải lên bàn mổ khi con còn nằm trong bụng mẹ vào tháng thứ 5, Bác sĩ Viện Tim chỉ đảm bảo cứu mẹ chứ không cứu con. Mọi người đều khóc, mẹ sụp đổ. Vậy mà Thỏ của mẹ giỏi ghê, vẫn nằm im ngoan ngoãn đến ngày chào đời.
Khi mang thai con, mẹ vì bệnh tim mà èo uột chứ thật ra con mẹ rất ngoan, chẳng quậy phá làm mẹ nôn ói hay biếng ăn gì cả.Con đã cùng mẹ chiến đấu vượt qua bao khó khăn cho đến ngày Thỏ cất tiếng khóc chào đời. Ai cũng khen mẹ con mình cam đảm, gan lì. Riêng mẹ, mẹ rất tự hào về con gái của mẹ rất dũng cảm không đầu hàng số phận.
Con thèm sữa mẹ hơn sữa bình, đến giờ xa mẹ cũng thế. Bà Ngoại đành phải cho con ăn khi con vừa tròn 4 tháng tuổi (và ăn một ngày 4 lần, vì con không chịu sữa ngoài).22 ngày xa con mà sao mẹ thấy giống như 22 thế kỷ, chỉ cần nhìn áp phích hay hình ảnh nào có cảnh bà mẹ cho con bú là nước mắt mẹ chảy ròng, thương và nhớ Thỏ vô bờ bến.
Mẹ cũng không dám ra đường sau giờ tan sở, vì sợ nhìn thấy đứa trẻ nào cũng nghĩ đến con mình. Mẹ cũng không dám xem ti-vi, vì sợ quảng cáo lại có cảnh mẹ con âu yếm nhau, mẹ lại khóc. Mẹ nhớ con quay quắt.Thỏ của mẹ khi sinh ra chỉ có bé tí nhưng khóc to ghê gớm (BS cũng lắc đầu), và khóc ròng suốt hơn 2 tháng trời, quậy mẹ đến xanh xao, bà ngoại tụt huyết áp, ba thì sút gần 4kg.
Tình yêu của mẹ - món quà cho con
Qua tháng thứ 3 con mới bắt đầu biết cười (và cười hoài chẳng bao giờ khóc nữa), nụ cười đẹp như thiên thần với cái miệng rộng ngoác của Ba. Rồi vài ngày sau con tập lật, mẹ và ba sung sướng không thể tả khi thấy cái mông nhọn hoắt của con nhô lên, con của ba mẹ đã lật được.Mẹ thích thú ngắm con mỗi khi con được mẹ xoa bóp. Không bíết vì nhột hay khoái trá mà con ỏng ẽo rất dễ thương, mắt thì trợn lên, miệng thì phì phì, làm cho ba cười đến tít mắt.
Chỉ mới đến đó thôi mà mẹ và ba phải xa con rồi. Mẹ thật có lỗi với con vì đã không thể chăm sóc con như mẹ hằng mong muốn. Vì hoàn cảnh, vì sức khỏe mà mẹ đành phải cắn răng đưa con cho Ngoại. Bây giờ Thỏ đang ở xa mẹ gần 700km, nhưng trong tim mẹ con vẫn ở đây, mẹ nhớ con, thương con từng giây, từng phút.Ngay cả trong giấc ngủ mẹ luôn thấy con bên mình.
Đọc báo thấy người ta bỏ con trong rừng mẹ thương chảy nước mắt, thấy người ta mang con đem bán mà phẫn uất, bần thần. Từ ngày có con, mẹ nhân hậu hơn, vị tha hơn. Mẹ hiểu được nỗi đau của con người hơn. Nhờ có con mà mẹ trưởng thành hơn rất nhiều.
Thỏ thương của mẹ, dù con còn quá nhỏ để biết nhớ thương, dù bên con luôn có tình thương của Ngoại. Nhưng mẹ biết con vẫn cần có mẹ hơn, cần hơi ấm của mẹ những khi ấm lạnh.Mẹ và Ba sẽ cố gắng thu xếp đón con vào sớm với ba mẹ.
Hãy đợi ba mẹ Thỏ nhé.
Gởi con tình thương yêu này của mẹ. Hôn con thật nhiều.